Nguyên lý của sự khoái hoạt được tượng trưng bằng con sư tử tuyết hưởng thụ sự tươi mới của núi non cao nguyên. Sư tử thì đầy sức sống, nghị lực và cũng trẻ trung. Nó đi chơi rong trên những cao nguyên nơi không khí và cảnh vật trong sáng và tươi trẻ. Bầu không khí tươi mới và cũng có một cảm giác tánh thiện và vui sướng. Khoái hoạt không có nghĩa là vui vẻ bởi những tình huống nhất thời, mà ám chỉ đến sự vui sướng không điều kiện, nó đến từ kỷ luật tiếp diễn. Cũng như sư tử tuyết hưởng thụ không khí tươi mát, người chiến sĩ của khoái hoạt thường trực được điều phục và liên tục hưởng thụ kỷ luật. Đối với y, kỷ luật không phải là yêu cầu mà là một khoái lạc.
Có hai cấp độ khoái hoạt. Cấp độ thứ nhất là kinh nghiệm một tâm được nâng cao và vui vẻ. Trong trường hợp này, tâm được nâng cao nghĩa là một trạng thái vui thích liên tục mà không do cái gì gây ra cả. Đồng thời, kinh nghiệm về tâm vui vẻ này đến từ sự khoái hoạt bạn đã kinh nghiệm trước đó. Thế nên chúng ta có thể nói rằng khoái hoạt là nhờ tính nhu mì. Sự khiêm hạ, chánh niệm và chói sáng của nhu mì đem lại một cảm thức vui sướng tự nhiên. Từ tâm vui vẻ đó, người chiến sĩ của khoái hoạt khai triển sự khéo léo trong bất cứ hành động nào y làm. Hành động của nó luôn luôn đẹp đẽ và đầy phẩm cách.
Cấp độ thứ hai của khoái hoạt là người chiến sĩ của khoái hoạt không bao giờ bị mắc vào lưới nghi ngờ. Sự nghi ngờ căn bản là nghi ngờ chính bạn, nó xảy ra khi thân và tâm không đồng bộ. Cái nghi ngờ này có thể biểu lộ như lo âu hay ghen ghét hay kiêu ngạo, hay trong hình thức cực điểm của nó, như vu khống những người khác bởi vì bạn nghi ngờ sự tự tin của chính bạn. Người chiến sĩ của khoái hoạt an trụ trong trạng thái của niềm tin đến từ sự nhu mì. Bởi thế y không có nghi ngờ, và bởi vì vậy, y không bao giờ đi vào những cái gọi là cõi thấp. Những cõi thấp ám chỉ sự sống thuần để sống sót. Có ba phương diện khác của cõi thấp. Một cái sống thuần từ bản năng của thú vật, như thể tất cả sự sống còn được đặt nền trên sự giết chóc những người khác và ăn họ. Phương diện thứ hai là bạn bị ám ảnh bởi một tình thần nghèo cùng. Bạn kinh nghiệm đói khát thường trực và luôn luôn sợ mất cuộc đời bạn. Cái thứ ba là kinh nghiệm một trạng thái rối loạn thường trực trong một thế giới loạn thần, nơi bạn tự hành hạ mình. Bởi vì người chiến sĩ của khoái hoạt thoát khỏi nghi ngờ và thực hành kỷ luật liên tục, y thoát khỏi ba cõi thấp. Vượt khỏi ba cõi này, người chiến sĩ của khoái hoạt có tất cả cái đẹp của cõi cao. Ở trong những cõi cao nghĩa là rõ ràng và chính xác. Người chiến sĩ này luôn luôn thức tỉnh và không bao gịờ lầm lẫn cái gì phải chấp nhận và cái gì phải từ bỏ.
Tóm lại, bởi vì sự nhu mì và dịu dàng đã xảy ra ở giai đoạn trước của tính chiến sĩ, bạn tiếp tục cuộc hành trình vào sự khoái hoạt. Người chiến sĩ của khoái hoạt không bao giờ bị mắc vào lưới nghi ngờ và luôn luôn khéo léo và vui vẻ. Bởi vì bạn không bao giờ lệ thuộc vào ba cõi thấp, không có lầm lẫn và hôn trầm. Điều này đưa đến sự đạt được một cuộc sống lành mạnh. Thế nên quả, hay là mục tiêu tối hậu, của khoái hoạt là bạn hoàn thành một thân và tâm lành mạnh và sự đồng bộ của cả hai. Người chiến sĩ của khoái hoạt vừa là khiêm tốn vừa nâng cao, cũng như trẻ trung một cách căn bản.
Đức Chogyam Trungpa
Nguồn: Xã hội giác ngộ – Con đường thiêng liêng của người chiến sĩ
Nhà xuất bản Thiện Tri Thức